Đường phố căng mình trong những ngày cao điểm giáp Tết
Những ngày giáp Tết, Hà Nội bước vào cao điểm di chuyển lớn nhất trong năm. Lượng phương tiện từ các tỉnh đổ về trung tâm, cùng nhu cầu mua sắm, vui chơi, thăm thân tăng mạnh khiến nhiều tuyến đường thường xuyên rơi vào tình trạng quá tải. Từ sáng sớm đến tối muộn, dòng xe dày đặc trên các trục chính, ngõ nhỏ, xen lẫn tiếng còi, khói bụi và áp lực ùn tắc kéo dài, tạo nên bức tranh giao thông căng thẳng trước thềm năm mới.
Là đô thị đặc biệt với quy mô dân số lớn, Hà Nội không chỉ đối mặt với mật độ phương tiện dày đặc mà còn với lượng rác thải sinh hoạt gia tăng nhanh chóng theo nhịp buôn bán, di chuyển và tiêu dùng dịp cuối năm. Tại các khu chợ truyền thống, tuyến phố thương mại, điểm tập kết hàng hóa tự phát, rác thải phát sinh liên tục, nhiều thời điểm vượt quá khả năng thu gom tức thời, khiến đường sá luôn trong tình trạng “báo động” về môi trường và mỹ quan đô thị.

Những ngày giáp Tết, khi người người tất bật ra phố mua sắm, thu vén, dọn dẹp và trang hoàng lại tổ ấm, các tuyến đường dường như đông đúc hơn thường ngày. Cùng với nhịp sống hối hả ấy, lượng rác thải cũng tăng lên nhiều nhất trong năm.
Áp lực càng trở nên nặng nề hơn tại các tuyến phố nhỏ, ngõ hẹp – nơi hạ tầng giao thông vốn đã hạn chế. Rác thải tồn đọng, vật liệu xây dựng, khối bê tông, lô cốt phục vụ thi công nếu không được thu dọn, di dời kịp thời sẽ trở thành những “nút thắt” khiến lòng đường bị thu hẹp, gia tăng nguy cơ ùn tắc và mất an toàn giao thông. Trong những ngày cao điểm giáp Tết, chỉ cần một chướng ngại vật tồn tại quá lâu cũng đủ làm tắc nghẽn cả tuyến phố, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt và đi lại của người dân.
Bởi vậy, việc tăng cường thu gom rác, làm sạch mặt đường, dọn dẹp các tuyến phố nhỏ và khẩn trương di chuyển những vật cản không cần thiết được xem là yêu cầu cấp thiết để Hà Nội đón Tết trong diện mạo thông thoáng, gọn gàng hơn. Khi đường sá được trả lại đúng chức năng, không gian đô thị được làm sạch và sắp xếp hợp lý, thành phố mới có thể bước vào mùa Xuân với nhịp sống an toàn, văn minh và trọn vẹn hơn.
Những nhịp chổi thầm lặng tô đẹp mùa Xuân
Những ngày cận Tết, Hà Nội như được căng đầy bởi một nhịp sống khác thường - gấp gáp hơn, đông đúc hơn nhưng cũng ấm áp và nhiều xúc cảm hơn. Ban ngày, phố phường dồn nén trong dòng người hối hả. Ai cũng mang theo một nỗi bận tâm rất riêng: sắm sửa cho gia đình, lo đủ đầy cho mâm cỗ Tết, khép lại những dang dở của năm cũ. Những con đường dẫn về các trung tâm mua sắm tấp nập xe cộ, chợ hoa rực lên sắc đào, sắc quất, sắc cúc, hòa cùng tiếng mặc cả, tiếng gọi nhau í ới - thứ âm thanh quen thuộc báo hiệu Tết đang đến rất gần.
Khi chiều tắt nắng, Hà Nội không hề lắng lại. Màn đêm buông xuống chỉ làm cho nhịp sống chuyển sang một gam màu khác. Dòng xe vẫn nối dài bất tận, ánh đèn pha hắt xuống mặt đường phủ sương mỏng, lấp lánh như những mảnh ký ức của một năm sắp qua. Trong dòng chảy ấy là những gương mặt mệt mỏi sau một ngày tất bật, nhưng xen lẫn là ánh nhìn háo hức, bởi ai cũng hiểu: chỉ cần thêm vài ngày nữa thôi, Hà Nội sẽ chậm lại, ấm hơn và mỗi người sẽ được trở về với gia đình, với bữa cơm đoàn viên - điều giản dị nhưng quý giá nhất sau một năm mưu sinh.

Tết, với họ, không bắt đầu từ thời khắc giao thừa, mà từ từng nhịp chổi, từng chuyến xe rác xuyên đêm.
Khi nhịp sống thành phố lắng xuống sau một ngày mỏi mệt, phía sau những cánh cửa khép lại là mâm cơm gia đình còn vương khói ấm, là những bàn tay tất bật sửa soạn cho Tết cận kề. Trong khoảnh khắc ấy, chị Nguyễn Thị Hồng Dinh (SN 1968), công nhân vệ sinh môi trường, âm thầm khoác lên mình chiếc áo phản quang đã bạc màu theo năm tháng, lặng lẽ bước vào ca làm giữa lúc phố phường bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Với phần đông người dân, đó là lúc Hà Nội chuẩn bị nghỉ ngơi; còn với chị và những đồng nghiệp, nhịp lao động mới thực sự bắt đầu. “Càng gần Tết, càng không được phép chậm,” chị nói ngắn gọn trước khi đẩy xe ra phố. Câu nói dứt khoát, mộc mạc ấy như gói trọn áp lực vô hình của những ngày cuối năm - khi từng con đường phải sạch hơn, từng góc phố phải gọn gàng hơn, để thành phố kịp khoác lên mình dáng vẻ tinh tươm đón xuân về.
Những tuyến phố trung tâm, chợ hoa đêm hay khu thương mại rực sáng ánh đèn trong những ngày cận Tết bỗng hóa thành “mặt trận” không tiếng súng của công nhân vệ sinh môi trường. Rác thải tăng vọt theo nhịp mua sắm hối hả: giấy gói hoa, túi nilon, cành đào gãy, thùng carton,… chất chồng sau mỗi phiên chợ chiều. Có đoạn đường, rác vừa được gom xong đã lập tức bị dòng xe cuốn tung trở lại, vương vãi khắp mặt phố. Công việc vì thế không còn nhịp đều quen thuộc, mà dồn dập, gấp gáp, nối nhau không ngơi nghỉ, như thể chỉ cần chậm một nhịp là phố phường sẽ lại ngập trong ngổn ngang, tất bật.
Áp lực đè nặng lên vai chị Dinh và những người cùng ca không chỉ đến từ khối lượng rác tăng gấp nhiều lần ngày thường, mà còn từ một yêu cầu giản dị nhưng khắt khe: đường phải sạch và sạch trước thời khắc giao thừa. “Chỉ cần chậm vài phút thôi là rác lại đầy,” chị nói nhỏ, như sợ làm vỡ sự tập trung của chính mình. Với họ, giao thừa không gắn với pháo hoa rực rỡ hay mâm cỗ sum vầy, mà là giây phút đứng lặng nhìn con đường trống trải, tinh tươm dưới ánh đèn vàng, để biết rằng thành phố đã sẵn sàng bước sang năm mới trong sự gọn gàng, yên bình.

Hình ảnh cô công nhân vệ sinh môi trường nổi bật giữa phố phường, với những bước chân thoăn thoắt đẩy chiếc xe rác, toát lên nhịp làm việc khẩn trương. Bởi chỉ cần chậm lại một chút thôi, rác thải đã có thể chất đầy đường, lấn át cả sắc xuân đang về.
Những bữa ăn vội vã dần trở thành thói quen. Có hôm, chị Dinh tựa lưng vào chiếc xe gom rác, lặng lẽ ăn hộp cơm đã nguội lạnh giữa cơn gió cuối năm buốt giá. Sau lớp áo phản quang lấm lem là một người phụ nữ bình dị, cũng có mái ấm riêng, có những đứa con ở nhà chờ mong. Quê chị ở phường Tây Hồ (Hà Nội), nơi làm việc chỉ cách nhà hơn chục cây số, nhưng những ngày cận Tết, đặc biệt là đêm giao thừa, khoảng cách ấy dường như xa hơn bao giờ hết. Khi nhiều gia đình quây quần chờ thời khắc chuyển giao năm cũ – năm mới, chị và các con chỉ biết mong ngóng nhau trong im lặng. Với tính chất đặc thù của công việc, chị nén chặt cảm xúc, để lại trong ánh mắt một nỗi buồn lặng lẽ, day dứt.
“Nghề của mình là vậy, Tết đến thì ai cũng mong phố phường sạch sẽ, nên mình phải ở lại thôi,” chị nói khẽ, như sợ làm vỡ không gian tĩnh lặng của đêm. Nỗi buồn được chị giấu sâu sau từng nhịp chổi tre đều đặn chạm xuống mặt đường. Trong ánh đèn đêm, bóng chị Dinh kéo dài trên vỉa hè, lặng lẽ mà bền bỉ, như một phần không thể tách rời của thành phố.
Giữ sạch phố phường – món quà Tết từ những bàn tay lặng thầm

Cũng như chị Dinh, những người cùng ca làm đều tất bật, hối hả không kém, nhịp lao động gấp gáp như những chuyến xe vội vã trở về nhà cho kịp giờ sum họp năm mới.
Điều chị Dinh và nhiều công nhân vệ sinh mong mỏi không phải những lời tán dương hình thức, mà là sự trân trọng rất đỗi giản dị: công việc của họ được nhìn nhận đúng giá trị, rác được bỏ đúng nơi, đúng giờ. “Chỉ cần mỗi người ý thức thêm một chút, chúng tôi sẽ đỡ vất vả hơn nhiều,” chị nói khẽ. Mong ước nhỏ nhoi ấy chất chứa trong đó hy vọng về một đô thị văn minh, nơi sự sạch sẽ không chỉ đến từ những bàn tay lặng thầm, mà từ trách nhiệm chung của cả cộng đồng.
Giữa nhịp sống hối hả, giá trị của những lao động thầm lặng đôi khi bị khuất lấp sau ánh đèn rực rỡ và niềm vui sum họp. Thế nhưng, chính họ - những con người âm thầm quét dọn, gom nhặt từng mảnh rác nhỏ đã giữ cho Hà Nội vẻ tinh tươm, chỉn chu trong khoảnh khắc thiêng liêng nhất của năm. Khi mọi ánh nhìn hướng lên bầu trời pháo hoa, quây quần bên mâm cỗ ấm áp, thì ở đâu đó, họ đã lặng lẽ hoàn thành phần việc của mình; rút lui vào bóng đêm, để lại phía sau những con đường sạch sẽ như một lời chúc Tết không lời dành cho thành phố.
Tết, suy cho cùng, không chỉ hiện diện trong sắc đào thắm, quất vàng hay những mâm cỗ đủ đầy sum họp. Tết còn được làm nên từ những con đường sạch sẽ, từ giọt mồ hôi lặng lẽ rơi trong giá lạnh, từ ý thức giữ gìn môi trường của mỗi người dân. Và trong khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng, khi thành phố chậm lại nhịp thở, những công nhân vệ sinh môi trường như chị Dinh vẫn âm thầm hoàn thành phần việc của mình, mở lối cho một mùa Xuân trọn vẹn - lặng lẽ, bền bỉ và đáng được trân trọng.










